BTT 11- BT Nguyễn Đình Thuần

John Kennedy with Nguyyan Dinh Thuan
TT Kennedy và BT Thuần, 25.9.1963

F. CUỘC HỌP VỚI Ô. NGUYỄN ĐÌNH THUẦN, BỘ TRƯỞNG BỘ TỔNG THỐNG

83. Phái bộ đến thăm Bộ trưởng Bộ Tổng thống, Ô. Nguyễn Đình Thuần, vào 30.10.1963 và phỏng vấn ông với tư cách là một thành viên của Ủy ban liên bộ. Ông nói bằng tiếng Pháp. Sau đây là nguyên văn biên bản dịch ra tiếng Anh:

Ô. BỘ TRƯỞNG: Qúy Ngài đã được Tổng thống, Phó Tổng thống và nhiều nhân vật khác của Chính phủ nhận tiếp kiến. Quý Ngài tất biết rất rõ vấn đề.

TRƯỞNG PHÁI BỘ: Như Ngài đã đề cập, chúng tôi đã thăm một số các cơ quan chính quyền của Chính phủ Miền Nam Việt Nam và chúng tôi đã có những cuộc họp rất hữu ích với họ. Họ đã rất sẵn lòng, đứng trên quan điểm của Chính phủ Miền Nam Việt Nam, trả lời các câu hỏi của chúng tôi, nhưng chúng tôi nghĩ rằng chúng tôi vẫn xin Ngài dành cho chúng tôi một ít thời giờ để Ngài nói về vai trò của Ủy ban liên bộ mà Ngài là thành viên. Vì vậy, với tư cách đó của Ngài, Phái bộ nghĩ rằng sẽ rất có ích cho sứ vụ của chúng tôi nếu chúng tôi đến thăm Ngài và xin Ngài, từ quan điểm của Ngài, làm sáng tỏ một số thông tin liên quan đến mối liên hệ giữa Chính phủ VNCH và Cộng đồng Phật giáo liên quan với tình hình hiện nay.

Ô. BỘ TRƯỞNG: Đúng, tôi là một thành viên của Ủy ban liên bộ dưới sự chủ trì của Phó Tổng thống và Bộ trưởng Bộ Nội vụ cũng là một thành viên, và quan điểm của tôi cũng là quan điểm mà Tổng thống VNCH, Phó Tổng thống, Cố vấn Chính trị, Bộ trưởng Bộ Nội vụ đã bày tỏ cho Quý Ngài. Quan điểm của tôi giống hệt với quan điểm của các vị đó; đó là quan điểm chính thức của Chính phủ VNCH.

TRƯỞNG PHÁI BỘ: Tôi ý Ngài. Chiếu theo lời Phái bộ Ngài vừa đưa ra, tôi sẽ cố gắng xin Ngài trong phạm vi có thể nếu không hoàn toàn, làm sáng tỏ và giải thích những điểm mà chúng tôi chưa đặt ra cho Bộ trưởng Bộ Nội vụ. Tôi đồng thời nhận thấy rằng đối với tất cả các câu hỏi mà chúng tôi đặt ra, Ngài không cần phải bày tỏ bất kỳ quan điểm của riêng Ngài và rằng quan điểm của Ngài là giống hệt với của Bộ trưởng Nội vụ.

Ô. BỘ TRƯỞNG: Tôi là một thành viên của Chính phủ và Chính phủ là cơ quan có quan điểm đã được trình bày bởi những người có thẩm quyền nhất.

TRƯỞNG PHÁI BỘ: Ngài có thể vui lòng cho chúng tôi xin biết Phật giáo xã hội nghĩa là gì?

Ô. BỘ TRƯỞNG: Khó mà trả lời cho đúng câu hỏi này bởi vì nếu nói về những khuynh hướng tôn giáo khác nhau của người dân, trong khi cho tới bây giờ chưa có một cuộc kiểm tra dân số chính xác, nhưng tôi có thể nói chừng chừng (grosso modo) rằng phần lớn dân Việt nam không phải là Phật tử; đó là theo ý kiến ​​của tôi và cũng của nhiều người, và rằng theo ý kiến của nhiều người, nói cho chính xác hơn là đa số dân họ theo Nho giáo. Cá nhân tôi không thấy sự khác biệt giữa Phật giáo đượm màu xã hội và một Phật giáo như một tôn giáo thuần túy. Tôi thấy dân họ theo Phật giáo, Nho giáo, Công giáo, Đạo Tin lành vv. Ví dụ, những người theo Nho giáo, họ chỉ thờ duy nhất 2 Bà Trưng, trong khi Phật tử họ chỉ thờ Phật. Khác nhau chỉ có thế.

TRƯỞNG PHÁI BỘ: Chúng tôi biết rằng đã có một Ủy ban đặc biệt để sửa đổi lại Dụ số 10 Ngài có thể làm ơn cho chúng tôi biết kết quả nếu có, từ công tác của Ủy ban, là gì?

Ô. BỘ TRƯỞNG: Trước tiên tôi muốn nhấn mạnh một điều. Lâu nay đã có nhiều sự hiểu lầm về Dụ số 10. Tôi, với tư cách là thành viên của Ủy ban liên bộ, đã giải thích cho Phái đoàn Phật tử trong những cuộc thương thuyết rằng Dụ số 10 đã được thông qua năm 1950, nghĩa là dưới triều Bảo Đại, và Dụ số 10 tự thân chẳng dính dáng gì tới những chuyện tôn giáo. Tôi tin chắc như thế; tôi đã nghiên cứu kỹ lưỡng Dụ số 10 này và những Phật tử trong cuộc thương thuyết đã hiểu ra khi tôi nói với họ rằng Dụ số 10 đề cập đến trạng huống tài sản của những hiệp hội khác nhau, cả hiệp hội đời lẫn hiệp hội đạo. Đó là điểm đầu tiên tôi muốn nói. Còn câu hỏi mà ông Trưởng Phái bộ hỏi lúc nãy, tôi xin thưa là trong tiến trình thương thảo, sau khi vấn đề đã được thu xếp ổn thỏa và chúng tôi 2 bên đã đạt được một sự thoả thuận, chúng tôi đã cho công bố mộc Thông cáo chung 16.6, trong đó có nói rằng Quốc hội trong một ngày rất gần sẽ sẽ khảo sát chuyện rắc rối này và sẽ tu chính lại Dụ số 10. Chuyện sửa đổi sẽ mất nhiều tháng mới xong, nhiều phần chắc là Tháng Tư 1964 là thời điểm chúng tôi hi vọng chuyện tu chính sẽ hoàn tất. Thời điểm hoàn tất này đã được quy định trong Thông cáo chung với Phái đoàn Phật giáo và tôi muốn nhấn mạnh rằng Ủy ban đặc biệt là Ủy ban của Quốc hội chứ không phải là Ủy ban của bên Hành pháp.

TRƯỞNG PHÁI BỘ: Có một điều mà chúng tôi muốn Ngài làm sáng tỏ càng sớm càng tốt. Đó là Chính phủ đã biện luận rằng Chính phủ không hề bắt giữ tín đồ Phật tử nào chỉ vì họ là thuần Phật tử. Chúng tôi muốn biết làm sao mà như thế được trong khi những người bị bắt bấy lâu nay, sinh viên hay các thành phần khác, họ đều là Phật tử, kể cả những vị sư tham gia vào những cuộc thương thuyết trước đây.

Ô. BỘ TRƯỞNG: Đây là lập trường của Chính phủ. Tôi làm việc cho Chính phủ đã lâu và tôi biết rằng không hề có chuyện xử tệ với Phật tử hay là với ai khác. Chính phủ chẳng đụng đến ai chỉ vì người ấy là Phật tử hoặc là tín đồ đạo nào khác và tôi tin rằng người có khả năng để trả lời không ai khác hơn là Bộ trưởng Bộ nội vụ. Ông ta đã giải thích cho Phái bộ ngọn nguồn chuyện này. Tôi chỉ biết rằng lập trường của Chính phủ là không phân biệt đối xử. Lập trường của Chính phủ thì Quý Ngài cũng đã biết bởi vì lập trường ấy được công bố rõ ràng và chính xác trong những tài liệu đã thông tri cho Quý Ngài, đó là không có chuyện phân biệt đối xử. Còn về câu hỏi đặc biệt của Ngài, tôi xin nhắc lại là chỉ có Bộ trưởng Bộ nội vụ mới là người có khả năng nhất để trả lời.

TRƯỞNG PHÁI BỘ: Tôi muốn nói rõ ra rằng tôi thấy quan điểm của Ngài hoàn toàn giống với quan điểm của Bộ trưởng Bộ nội vụ và điều này cũng khá dễ hiểu. Như tôi đã nói, tôi không đặt cho Ngài những câu hỏi mà chúng tôi đã đặt ra với các viên chức khác của Chính phủ, những kẻ chúng tôi đã gặp và họ đã sẵn sàng trả lời rồi. Tôi cũng muốn nói rõ rằng chúng tôi sáng nay đã không phỏng vấn Bộ trưởng Bộ nội vụ với tư cách là một bộ trưởng. Chúng tôi, như tôi đã nói ngay từ đầu cuộc phỏng vấn này, đã phỏng vấn ông ta với tư cách là một thành viên của Ủy ban liên bộ. Vì rằng tính chất của cuộc phỏng vấn đó là như thế, tôi hi vọng Ngài đồng ý với tôi rằng mặc dù tôi đã có thể hỏi ý kiến ông ấy với tư cách thành viên của Ủy ban liên bộ và tôi trước đó cũng đã hỏi ý kiến những người khác nằm trong Ủy ban đó nữa, tôi vẫn ghìm lại không hỏi Ngài những câu hỏi mà tôi đã hỏi Bộ trưởng Bộ nội vụ. Những câu hỏi tôi hỏi Ngài bây giờ, tôi chưa hỏi Bộ trưởng Bộ nội vụ. Vậy thì nếu Ngài muốn cộng tác với Phái bộ và cho chúng tôi biết quan điểm của Chính phủ hoặc quan điểm của riêng Ngài, điều này sẽ giúp ích cho chúng tôi rất nhiều. Theo tôi biết thì từ khi Ủy ban liên bộ đã dự phần vào tình trạng tổng quát về những vấn đề liên quan giữa Chính phủ Nam Việt Nam và Cộng đồng Phật giáo trong Nước này, bất cứ câu hỏi nào liên quan đến chuyện liên quan này đều được coi như thích đáng và xứng hợp để mà hỏi những thành viên của Ủy ban đó. Đó là lý do tại sao chúng tôi lại đặt ra những câu hỏi này với Ngài.

Ô. BỘ TRƯỞNG: Trước tiên, tôi muốn làm làm sáng tỏ một điểm. Ông Trưởng Phái bộ nói rằng quan điểm của tôi cũng giống quan điểm của Bộ trưởng Bộ Nội vụ, nhưng tôi muốn nhấn mạnh rằng tôi đã có nêu ra tên một số nhân vật, trong số đó có Tổng thống, Phó Tổng thống và Bộ trưởng Bộ Nội vụ. Quan điểm của tôi thì giống hệt với quan điểm của Chính phủ, không chỉ giống với quan điểm của Bộ trưởng Bộ Nội nhưng còn giống với của Chính phủ, và rằng quan điểm đã được xác định trong các tài liệu cũng như bởi Tổng thống VNCH. Còn về các vụ bắt giữ, tôi xin trả lời rằng, theo quan điểm của tôi, Chính phủ đã không bao giờ bắt giữ bất cứ ai chỉ vì kẻ ấy theo Phật giáo hay theo đạo nào khác. Tôi cho rằng những người bị bắt đó đã thực hiện những hoạt động bất hợp pháp, nhưng tôi không thể đưa ra bất cứ chi tiết nào bởi vì, như tôi đã nói, người đủ điều kiện nhất để cung cấp cho Quý Ngài những chi tiết ấy, là Bộ trưởng Bộ Nội vụ, và Phái bộ nên hỏi ông ấy. Với chức năng là thành viên trong Uỷ ban Liên phái tôi đã đàm phán với những người Phật tử chứ không phải chống lại họ.

TRƯỞNG PHÁI BỘ: Lập trường Ngài là khá rõ ràng, nhưng chúng tôi cũng muốn làm rõ lập trường của chúng tôi đối với Ngài. Tôi không đề cập đến Tổng thống, Phó Tổng thống hoặc những vị khác. Chúng tôi đã có các cuộc đối thoại với các vị trong chức năng thành viên của Chính phủ VNCH nhưng với Bộ trưởng Bộ Nội vụ và với chính Ngài chúng tôi muốn phỏng vấn 2 Ngài trong chức năng là thành viên trong Uỷ ban liên bộ. Nói cách khác, cuộc phỏng vấn của chúng tôi với Ngài không phải chỉ là cuộc phỏng vấn như với các viên chức của Chính phủ. Chúng tôi đã xin phỏng vấn với Ngài và Bộ trưởng Bộ Nội vụ, cả 2 trong chức năng là thành viên của Ủy ban liên bộ cũng như là nhân chứng, và tôi muốn nói rõ với Ngài rằng nếu Ngài không muốn trả lời bất kỳ câu hỏi của chúng tôi, chúng tôi không muốn buộc Ngài phải trả lời. Và nếu nếu lập trường của Ngài lại là lập trường của Chính phủ về những gì tôi hỏi Ngài, thì tôi sẽ ghi nhận điều đó và tôi vui lòng thoả mãn về lập trường đó của Ngài.

Ô. BỘ TRƯỞNG: Vì Ngài hỏi tôi như một thành viên của Uỷ ban liên Bộ, tôi sẽ nói với Ngài rằng các vụ bắt giữ là chủ đề trong các thư từ trao đổi giữa phái đoàn Phật giáo và Ủy ban liên bộ. Những câu hỏi cụ thể Phái đoàn Phật giáo đặt ra bởi cho Phó Tổng thống cũng có nghĩa là đặt cho Ủy ban liên bộ, và mỗi lá thư đều chứa những trả lời cụ thể về từng vụ bắt giữ. Rất nhiều thư từ trao đổi qua lại. Tôi không thể nhớ các chi tiết của những lá thư ấy. Tốt nhất là Phái bộ nên xem kỹ các thư ấy, những thư ấy hẳn nằm trong những tập tài liệu đã được giao cho phái bộ.

TRƯỞNG PHÁI BỘ: Chúng tôi tất nhiên sẽ duyệt qua tất cả các tài liệu chúng tôi đã nhận được. Chúng tôi đã duyệt qua một số tài liệu mà chúng tôi đã nhận được và những câu hỏi chúng tôi đặt cho Ngài là cốt để làm rõ các điểm chúng tôi muốn hiểu rõ hơn. Có những điều không thật rõ ràng đối với chúng tôi, và đó là lý do tại sao chúng tôi cần Ngài giúp đỡ. Chúng tôi muốn có một hình ảnh rõ ràng về quan điểm của Chính phủ về tình hình.

Ô. BỘ TRƯỞNG: Vì câu hỏi được đặt ra cho tôi như một thành viên trong Ủy ban liên bộ, tôi có thể nói rằng trong thời gian hoạt động của Ủy ban, tôi đã được thông báo về tất cả những trao đổi thư từ, nhưng tôi cảm thấy tôi chỉ đủ tư cách để trả lời trong chiều hướng này. Mỗi khi có một lệnh bắt giữ hoặc tịch thu, tất có thư phản đối từ Ủy ban liên bộ, và Ủy ban liên bộ đều trả lời. Đó là tất cả những gì tôi có thể nói ra đây. Nói thế không có nghĩa là tôi không sẵn sàng hợp tác với Phái bộ.

TRƯỞNG PHÁI BỘ: Tất nhiên, tôi không nghĩ như thế đâu, thưa Ngài. Chúng tôi hiểu rằng đã có một sự thỏa thuận vào 16.6, một sự thông cảm giữa 2 bên về một số điểm nhất định. Ví dụ, điểm nói về các ngày lễ nghỉ Quốc gia, chỉ được treo cờ Quốc gia; vào các ngày lễ Phật giáo, cờ Phật giáo sẽ treo bên cạnh lá cờ Quốc gia. Đó là một vấn đề Ngài đã biết rồi. Tôi chỉ muốn biết thêm rằng nếu, theo ý kiến ​​của Ngài, theo như thông tin của Ngài đang có được, Thông cáo chung này đã được thực hiện đầy đủ hay vẫn còn những thiếu sót, và nếu có, thì những gì thực hiện đó là gì, những thiếu sót đó là gì?

Ô. BỘ TRƯỞNG: Thông cáo chung 16.6.1963 được ký kết bình minh ngày 16.6. Thông cáo chung đã được thỏa thuận giữa Phó Tổng thống, Chủ tịch của Uỷ ban lên bộ bên này, và bên kia, những người Phật tử, rằng việc thực hiện Thông cáo chung này đòi hỏi một khoảng thời gian chuẩn bị vì chúng tôi phải có thời gian để ban hành để cho toàn nước biết đến, cả những vùng hẻo lánh, và cũng cần thời gian tối thiểu để người dân hiểu và thực hiện Thông cáo chung. Nếu có gì thiếu sót, thì những thiếu sót đó đã hiện ra trong những ngày đầu tiên sau khi ký kết Thông cáo chung giữa Phái đoàn 2 bên, nhưng tôi chắc chắn rằng về sau này không có những thiếu sót. Phó Tổng thống Việt Nam Cộng hòa, tôi nhớ rõ, có nói với Phái đoàn Phật giáo đoàn rằng việc thực hiện Thông cáo chung sẽ mất ít nhất 2 tuần và họ đã đồng ý về điều này.

TRƯỞNG PHÁI BỘ: Tôi hiểu rằng sự chậm trễ thực hiện Thông cáo chung chỉ vì việc thực hiện cần thời gian và nếu tôi sai, tôi xin hỏi Ngài là tình thực hiện Thông cáo chung tại thời điểm hiện tại thì như thế nào?

Ô. BỘ TRƯỞNG: Ngay sau khi tình trạng thiết quân luật đã được công bố, Tổng thống chính thức tuyên bố, và theo bản tuyên bố đó, thì các điểm khác nhau của các Thông cáo chung của 16.6 vẫn còn hiệu lực và sẽ được thực hiện.

Ô. CORREA DA COSTA: Tôi có một câu hỏi đó, câu hỏi sẽ giúp tôi hiểu hơn về bối cảnh của tình hình tổng thể liên quan đến Phật giáo và câu hỏi cũng đề cập đặc biệt đến công việc của Ủy ban. Các tài liệu mang tên “Affaires bouddhiques” chỉ ra rằng Ủy ban Liên bộ đã được lập ra để liên lạc và đàm phán với Uỷ ban Liên phái. Người ta vẫn tiếp tục nói rằng Uỷ ban Liên phái chỉ đại diện cho một phần của Cộng đồng Phật giáo, và rằng 20 tổ chức bị gạt ra ngoài, và rằng trong khi Ủy ban liên bộ của Ngài đang thảo luận với Uỷ ban Liên phái, Tổng Hội Phật giáo Việt nam vẫn tiếp tục chiến dịch kích động, chiến dịch này dẫn đến sự tự thiêu đầu tiên của một nhà sư. Bây giờ, câu hỏi của tôi là nếu Uỷ ban Liên phái là người chỉ đại diện một phần của Cộng đoàn Phật giáo, tại sao lại xảy ra chuyên Uỷ ban Liên bộ chỉ đàm phán với Uỷ ban Liên phái, do đó gạt Tổng hội Phật giáo ra ngoài những cuộc đàm phán, và Tổng hội Phật giáo rõ ràng đã dấn thân làm những hành động bị người ta cáo buộc và những hoạt động này dẫn tới chuyện tự thiêu đó? Tại sao Tổng hội Phật giáo không được mời tham gia?

Ô. BỘ TRƯỞNG: Nếu Ngài hỏi tôi có bao nhiêu nhóm Phật tử ở Việt Nam, tôi phải nói rằng tôi không biết vì có nhiều nhóm. Uỷ ban Liên phái là một cái tên Phật tử tự tạo ra. Nó đại diện cho một số nhóm và tác nhân chính của Uỷ ban Liên phái chính là Tổng hội Phật giáo. Tổng hội Phật giáo này trong khi là tác nhân chính cho Ủy ban Liên phái, lại vẫn cứ tiếp tục hoạt động riêng rẽ. Không có chuyện gạt Tổng hội Phật giáo ra ngoài các cuộc thương thuyết.

Ô. CORRÊA DA COSTA: Nếu tôi hiểu không lầm thì trong khi Uỷ ban Liên phái bận bịu với việc đàm phán, thì Tổng hội Phật giáo lại bận rộn với những hoạt động khác?

Ô. BỘ TRƯỞNG: Có 2 giai đoạn. Trong giai đoạn đầu thì Tổng hội Phật giáo đưa ra những nguyện vọng và trình lên. Trong giai đoạn thứ 2 lại là Uỷ ban Liên phái.

Ô. CORRÊA DA COSTA: Tôi muốn hỏi câu thứ 2, câu này tính chất cũng như câu hỏi trên, câu hỏi này sẽ giúp tôi hiểu rõ hơn bối cảnh của Vấn đề Phật giáo. Tài liệu này chỉ ra rằng trước khi thành lập của Ủy ban liên bộ và Ủy ban lên phái, Chính phủ yêu cầu phải có các cuộc đàm phán với Tổng hội Phật giáo và với Tông phái Tăng già khất sĩ. Tôi muốn biết lý do tại sao trong các cuộc đàm phán trong đó chỉ bao gồm một phần của Cộng đồng Phật giáo, còn các tông phái lớn khác như Cổ Sơn Môn, tông phái này xác định là tông phái có hơn 2 triệu tín đồ, lại không được mời tham gia?

Ô. BỘ TRƯỞNG: Bởi vì họ không yêu cầu tham dự vào đàm phán. Ngoài ra, ngay cả khi chúng tôi muốn tông phái Cổ Sơn Môn tham dự, những tông phái khác sẽ từ chối vì họ không muốn tông phái này đồng tình với chúng tôi, và rằng tông phái này sẽ gây ra khó khăm cho họ.

Ô. IGNATIO-PINTO: Tôi muốn Ngài làm sáng tỏ một vài điều. Có 2 hiệp hội, có phải như thế không? Đó là Tổng hội Phật giáo và. Nếu tôi hiểu không lầm thì Tổng hội Phật giáo là một hiệp hội gồm các nhà sư và các tín đồ trong khi Tông phái Tăng già Khất sĩ là một Giáo hội chỉ gồm các nhà sư?

Ô. BỘ TRƯỞNG: Tôi xin lỗi, nhưng nếu quay lại điểm đầu tiên mà tôi đã nói, và nếu mốn hỏi tôi chi tiết về các tổ chức của Phật tử ở nước tôi, tôi e rằng tôi không thể trả lời trọn vẹn. Nhưng, theo như tôi biết, trong Tổng hội Phật giáo có cả tăng sĩ lẫn tín đồ.

TRƯỞNG PHÁI BỘ: Tôi sẽ chứng minh cho Ngài rằng tôi không hiểu tiếng Pháp cho lắm. Khi Ngài nói rằng Ngài không thể trả lời, Ngài có ý gì?

Ô. BỘ TRƯỞNG: Tôi muốn nói là tôi không thể trả lời vì tôi không biết.

TRƯỞNG PHÁI BỘ: Thật là khó khăn cho tôi khi tôi phải ghi lời phát biểu này. Vì chúng tôi hiểu rằng Vấn đề Phật giáo vẫn chưa được giải quyết, vậy Ngài có thể vui lòng cho tôi biết chính xác, hoặc là cho biết chung chung như Ngài muốn, hoặc mặc dù không đi vào chi tiết nếu Ngài muốn thế, xin Ngài cũng cho biết sự không tham gia của rất nhiều tông phái trong các cuộc đàm phán với Chính phủ đã ảnh hưởng và trì hoãn các giải pháp cho Vấn đề Phật giáo đến mức độ nào?

Ô. BỘ TRƯỞNG: Liên quan đến phần đầu của câu hỏi này, tôi xin trả lời là Chính phủ đã tuyên bố nhiều lần rằng Vấn đề Phật giáo đã được giải quyết.

TRƯỞNG PHÁI BỘ: Thưa Ngài, tôi muốn cảm ơn Ngài và thấy mình buộc phải chấm dứt hỏi thêm Ngài vì chúng tôi không có gì để hỏi thêm.

Ô. BỘ TRƯỞNG: Tôi rất vui mừng được gặp Phái bộ và tôi rất cảm phục về tư cách lịch lãm của Ô. Trưởng Phái bộ.

TRƯỞNG PHÁI BỘ: Chúng tôi cũng rất vui mừng và tôi xin chân thành tôi cảm ơn Ngài đã cố gắng làm sáng tỏ làm rõ sự vụ, và khi làm như thế, Ngài đã giúp đỡ chúng tôi rất nhiều. Ngài đã làm sáng tỏ quan điểm của Chính phủ.

Ô. BỘ TRƯỞNG: Tôi không biết liệu tôi đã làm sang tỏ được gì cho Phái bộ, nhưng dù sao đi nữa tôi cũng đã cố gắng hết sức tôi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this:
search previous next tag category expand menu location phone mail time cart zoom edit close