Thơ: Đêm một mình nghe “Ngày xưa Hoàng Thị”

Nguyễn Văn Thà

 

 

Một khuya Thứ Bảy, ngồi một mình trong phòng sách nghe băng nhạc tuyệt phẩm Julie Quang hát, trong đó có bài Ngày Xưa Hoàng Thị. Tôi vốn rất thích bài thơ này ở chỗ thơ mộng, mang mang về một mối tình học trò. Và bài nhạc phổ của Phạm Duy rất ăn ý với bài thơ. Người viết đọc bài thơ này lần đầu tiên là thời còn là sinh viên Văn Khoa, được yên ổn tiếp tục học trong khi bao nhiêu người lính trẻ VNCH, trẻ như mình phải nằm xuống. Bài thơ sau đây như một cảm tác từ bài NXHT và cũng là một chút tưởng niệm.

 

Ngày Xưa Hoàng Thị

– Phạm Thiên Thư –

Em tan trường về

Đường mưa nho nhỏ

Chim non giấu mỏ

Dưới cội hoa vàng

 

Bước em thênh thang

Áo tà nguyệt bạch

Ôm nghiêng cặp sách

Vai nhỏ tóc dài

 

Anh đi theo hoài

Gót giầy thầm lặng

Đường chiều úa nắng

Mưa nhẹ bâng khuâng

 

Em tan trường về

Cuối đường mây đỏ

Anh tìm theo Ngọ

Dáng lau lách buồn

 

Tay nụ hoa thuôn

Vương bờ tóc suối

Tìm lời mở nói

Lòng sao ngập ngừng

 

Lòng sao rưng rưng

Như trời mây ngợp

Hôm sau vào lớp

Nhìn em ngại ngần

 

Em tan trường về

Đường mưa nho nhỏ

Trao vội chùm hoa

Ép vào cuối vở

 

Thương ơi vạn thuở

Biết nói chi nguôi

Em mỉm môi cười

Anh mang nỗi nhớ

 

Hè sang phượng nở

Rồi chẳng gặp nhau

Ôi mối tình đầu

Như đi trên cát

 

Bước nhẹ mà sâu

Mà cũng nhoà mau

Tưởng đã phai màu

Đường chiều hoa cỏ

 

Mười năm rồi Ngọ

Tình cờ qua đây

Cây xưa vẫn gầy

Phơi nghiêng ráng đỏ

 

Áo em ngày nọ

Phai nhạt mấymàu?

Chân tìm theo nhau

Còn là vang vọng

 

Đời như biển động

Xoá dấu ngày qua

Tay ngắt chùm hoa

Mà thương mà nhớ

 

Phố ơi muôn thuở

Giữ vết chân tình

Tìm xưa quẩn quanh

Ai mang bụi đỏ

 

Dáng em nho nhỏ

Trong cõi xa vời

 

Tình ơi tình ơi!

 

Bài hoạ: Đêm Một Mình Nghe Ngày Xưa Hoàng Thị

– Nguyễn Văn Thà –

Em ơi, em ơi

Đêm đen vô lượng

Ngồi nghe gót Phượng

Gieo theo phượng rơi

 

Xanh biếc bầu trời

Một thời khói lửa

Biếc xanh một thửa

Ước vọng chung đôi

 

Biên cương dội về

Những luồng tin dữ

Mọi nẻo sơn khê

Chết người lính trẻ

 

Những trang thơ cổ

Giảng đường vang vang

Triết học trăm đàng

Nhìn đời trăn trở

 

Những buổi chiều vàng

Theo em về ngõ

Những buổi chiều vàng

Đoàn quân máu đổ

 

Những ngày mưa rào

Thương em ướt áo

Những ngày mưa bão

Rừng sâu chiến hào

 

Những trận gió to

Nhìn em dẫm lá

Tiền đồn tơi tả

Sơn pháo pongcho 

 

Anh nơi xa xôi

Bốn mươi năm rồi

Nhớ em vẫn nhớ

Màu máu chưa phai

 

Oslo, 26 XI 2017

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this:
search previous next tag category expand menu location phone mail time cart zoom edit close