NTNV 15 – Phụ Lục: Thơ Nguyễn Văn Thực

 

Tặng MM, cánh cò phương Bắc

 

  1. Có Sợ Thuồng Luồng Chăng

Có người lặn  xuống biển sâu

tìm rong rêu

Có người tìm vực sâu

đọc kinh

giữa tiếng chim kêu

Mùa xuân nhiệm mầu

Người thế quên dần hơi thở

quên mình cỏ lá qua mau

 

Ðôi khi nghe sóng lăn trên má

lăn về những nẻo đường xưa:

chuông, cỏ dại, chiến trường

xông xáo vạch đường

Rồi

khép cửa

Sợ ho

 

Thôi thì thôi trở lại trang kinh

đọc một mình

Mà bình minh sao keo kiết

 

Ôi những kẻ xâm mình lặn

có sợ thuồng luồng chăng

  1. Vỏ Sò

 

Những vỏ sò

Mòn mỏi dịu dàng

Cửa biển

Những đường cong vĩnh viễn an bài

như muôn loài

của biển

Lượn cát trắng

Linh hồn rút ruột phơi

Còng cõng áng mây lặng

Tóc mẹ hai mùa mưa nắng

gánh tuổi trời nắng loá bãi dương xanh

Thuyền thúng xoay quanh

Những chật vật đen

Kinh cầu triền miên

Cá tôm con cái

Mộ trắng điệp trùng

Biển xanh lải nhải

 

  1. Ngày / Ðêm

 

Ngày lém lỉnh như một tấm huy chương

Nó chiếm cho mình quá nhiều vinh dự:

ánh sáng chim hót châu báu cỏ sương…

Ngày hèn hạ tựa một tên trộm đêm

vừa vơ vét vừa đường hoàng bật diện

Ðêm tĩnh bơ như mặt kim loại phẳng

Những tầng điện tử chạy như điên.

 

  1. Thơ Cỏ

 

Bài thơ tôi nhỏ

như tiếng dế đêm

cõng sương chưa nhỏ

tưới cỏ bên thềm

 

Bài thơ khốn khổ

bám lấy cuộc tình

quanh năm lổ chổ

những dấu đóng đinh

 

Bài thơ chối luật

nâng chổi hiện sinh

Nhắm mắt chật vật

Mở mắt quyên sinh

 

  1. Bergen

 

Lang thang thành phố nhỏ

Mưa  nhiều sợi trên đầu

Cửa sổ ai bỏ ngõ

chờ gió giữa đêm sâu

 

Loáng thoáng người không quen

Dăm ba mặt nhăn nhó

Mưa đan áo cột đèn

làm quen khách qua phố

 

Ðêm ngày phố vẫn thế

Bạc trắng cả mái đầu

Bát canh rau của mẹ

Tìm đâu

Ta

Tìm  đâu

 

  1. Mừng Bạn Bảy Mươi

 

Tình nhân một lủ rủ đi chơi

Âm Dương phút chốc hoá thành người

Bầu thai be bé trời trăng đủ

xé toạc Càn Khôn ra với đời

Ðời người ba vạn sáu ngàn ngày

Sống được bảy mươi kể là hay

Áng chừng chín trăm mùa trăng rụng

Hứng được bao nhiêu trăng trên tay

 

  1. Nằm Lều

 

Lá chở những nốt nhạc đêm qua nằm chờ

Lặng long lanh chẳng nói gì nhiều

Thẳm sâu mắt em nỗi nhớ

 

Mới đêm qua đây thôi thầm thì cơn mưa hạ

Nở bung những chiếc lá từ tâm rất lạ

Mới đêm qua đây thôi lời vô ngôn vực sâu

động lòng hoa cả và thiên hạ

Ðồng hoang anh nhã nhạc nghìn câu

Anh trùm chăn răn đe khe suối

Chớ lao xao phá vỡõ nhiệm mầu

 

Lá hứng những thiên thâu đêm qua

trải đường gân trăm lá

Và anh nằm đây

vất vưởng đâu đâu

 

  1. Nhớ Cát Sông Hằng

 

Chiều về

Trăng cũng về

Thuyền thúng và những con mực phơi

ngửa mình hứng

Còng vẫn lăm nhăm mật ngữ

chờ nguyệt ngời soi tỏ mộng phù sinh

Cát cởi áo mặt trời

nằm lả lơi

uống ngọt ngào tiếng sóng vừa yên vọng động

Phải chăng cát sông Hằng

Bóng người chật vật đổi áo

Phải chăng sóng sông Hằng

Tay lửa đưa người bụi trùng dương

 

  1. Tình Gần                                 

 

Trời bình thường tiếng chim bay ngang nhà

Ngàn ưu phiền lòng mở cửa cho ra

Ngàn ưu phiền một thoáng cũng bay xa

Bay xa chiều xuống mang theo tình gần

 

Trời bình thường nắng hắt ngang mái đầu

Ngày an lành lòng sách cũ hương xa

Ngày an lành mặc áo mới đeo hoa

Ðeo hoa ngày sau

 

Tôi dâng em dâng em nụ cười

Nụ cười chưa tươi nụ cười chơi vơi

Tôi dâng em dâng em nụ hồng

Nụ hồng long đong

từ tấm lòng từ bi

 

Ngày bình thường tiếng thơ quanh hương người

Người thương người ngày đắng đót chưa vơi

Người thương người cười khúc khích đêm trôi

Ðêm trôi ngày tới mang theo lòng trời

 

Ngày bình thường tiếng chuông treo trên cành

Cành nhân tình giòng suối mát buông lơi

Cành nhân tình lòng thống hối quên nhanh

Quên nhanh tội lỗi ham mê tình trần 

 

  1. Ngày Bình Thường

 

Bắt đầu buổi sáng làn nước ấm

Li trà thơm bốc khói mặt trời

Bắt đầu buổi sáng những tiếng chim

Xe tới con đi vội tây phương

 

Bắt đầu buổi sáng nụ cười em

Ngái ngủ rất duyên đêm địa đàng

Sáng còn áo mỏng mộng êm êm

Thương em chải tóc hiền đông phương

 

Trưa thấm mệt nghe lòng trống không

Lách tách linh kiện dòng nối dòng

Con nhỏ bên cạnh tóc mới uốn

Bận quá chưa khen đợi làm xong

 

Nước mắt cay xè câu thơ cũ

Quẩn quanh đinh ốc vỏ càng dày

Thằng nhỏ cùng ca mặt ủ rủ

Vội chưa hỏi thăm đã hết ngày

 

Buổi chiều gót mỏi phố mỏng sương

Ngó vài tranh tố nữ lộc trời

Nẻo về ngỡ đã quên rồi

Vài thoáng hương qua ngọt đồi nương

 

Tối về đèn sáng giờ mới sáng

Mất vầng trăng diêm dúa mặt người

Tờ báo băn khoăn chuyện sau trước

Buổi tối âm thầm tựa quê hương

 

  1. Tôi Yêu Lòng Tôi

 

Tôi yêu lòng tôi

Như yêu vạt nắng ngoài song trăn trở non sông

và tiếng sóng dội về từ điệp trùng thế kỷ

Những bóng người long đong theo vận nước

âm thầm nối giòng lịch sử

Ở đấy có những tiếng cười ngày hội

Ở đấy có tiếng trống trận giữa khuya

Mùa tái tê mùa máu lửa

Vẫn những vạt nắng bình an

Rì rào ruộng lúa nương dâu

Chuông nhiệm mầu

từ những cội nguồn chưa pha máu

dâng đời mật ngọt chắt chiu

Nắng đã nằm đó rất lâu

Từ ngày mẹ Âu Cơ mang bầu

trăm con ước nguyện

thời gian không lịch sử cũng không

đếm hạnh phúc bằng muôn bóng nắng

Nắng vẫn nằm đó thầm lặng

Từ những ngày tiếng thét xua quân

Bốn ngàn năm vẫn chưa về tổ ấm

Mắt những người đàn bà tô đậm hoàng hôn

Bốn ngàn năm vẫn chưa về tổ ấm

Trẻ thơ lưu lạc mười phương

Bóng nắng vẫn nằm đó bình an thềm cũ

Tôi yêu lòng tôi tôi thương lịch sử

Ðất Nước

Con Người của Ðất Nước

Như bóng nắng chờ người thiên thu

 

  1. Bốn Mùa Nhớ Vợ

 

Em của anh mùa xuân

Những giọt sương đôi mắt

Em suối mới chảy quanh

Ôm đời anh chật vật

 

Em của anh mùa hạ

Nắng đổ uống no nê

Lòng trời ngực em lạ

Tinh tú vỡ đam mê

 

Em của anh mùa thu

Nắng vàng mật lá đổ

Ơn em tay võng ru

Mỉm cười thu anh ngủ

 

Em của anh mùa đông

Tiếng cười lăn tuyết trắng

Bên anh em lửa hồng

Thơm tho niềm thầm lặng

 

Bốn mùa của bảy năm

Nhìn nhau chùi nước mắt

Bốn mùa của bảy năm

Chẳng mấy khi gặp mặt

 

Bergen, 28.10.01

  

  1. Lời

 

Lời của tôi man rợ

Chửi giùm người không công

Lời tôi lời dao cứa

Lòng cha mẹ biển sông

 

Lời của tôi bợ đỡ

Hoa hồng dâng đám đông

Lời tôi lời lo sợ

thân còng lấp bể Ðông

 

Lời của tôi ngậm đỡ

những chuỗi kinh xanh xao

Thân mọn hèn lớ quớ

khi không tán Trời Cao

 

Lời của tôi ngu ngơ

loanh quanh ngục tù đá

Lời nhìn tôi tàn tạ

Lời nhìn tôi bơ vơ

 

  1. Mùa Hạ Em Hỏi Anh Nhớ Gì

 

Mùa hạ em hỏi anh nhớ gì

Anh nhớ mặt trời soi môi em đỏ

Nhớ mái tóc bồng tiếng sóng rẽ hai

Mượt mà tay ngà ngọc xanh giọt vỡ

Kiều nữ lộc trời lòng bể đầu thai

 

Nhớ gió loanh quanh ngực em bỏ ngõ

Có gió nào vượt được núi đào non

Gươm giáo trùng vây tráng sĩ tuyệt lộ

Cắn hạt đầu non / Cắn hạt cuối non

 

Và nhớ cát biển cát biển ngon

Thơm thơm ấm áp bánh mì dòn

Ăn em cát ngọt quên biển lớn

Trời xanh lồng lộng hóa con con

 

Oslo, đầu hè 2002

 

  1. Có Phải Mùa Hạ Là Một Giòng Sông

 

Em bỏ lại anh một nửa mùa hạ

nửa miếng mặt trời và nửa vành môi

bỏ mùi hương quen mỗi mùa mỗi lạ

Lạ làn da lành ngọt trắng trời trôi

Trời trôi nắng đầu đời hôn trinh trắng

Ba mươi năm nắng vẫn sáng ngập lòng

Phượng đỏ chứa chan chưa phai năm tháng

dầu dâu biển long đong

 

Em bỏ lại anh một nửa mùa hạ

nửa cái truyện ngắn, một nửa sợi thơ

Khúc kết ngọt chờ môi son triện lạ

Sợi cuối buồn đợi em tội cho thơ

Em bỏ lại anh một nửa thuyền hạ

Nửa khoang nắng buồn, nửa mái chèo trơ

 

Nhưng

Em ơi

Mùa hạ

có phải một giòng sông

 Oslo, giữa hè 02

 

 

6. Chia  Ðều

 

Từng đỉnh cây cao chia đều phép lạ

Ngọn lá xanh mềm san sẻ hồng ân

Mỗi hạt sương mai chia đều dấu lạ

Giọt nắng ngoan hiền gồm cả uy nghi:

một vầng dương

 

Từng đàn con thơ chia đều cha mẹ

Vài đứa anh hùng vài đứa tiểu nhân

Một giòng thi ca chia đều xe cộ

Vài chiếc lên trời vài chiếc vực sâu

A ha ha

 

Và ngàn câu ca bên trời thất vọng

Rộn ràng chiêng trống bên bờ vực sâu

Cúi chào vực sâu

Và ngàn than van bên đời hi vọng

Tình trần rên xiết khi mùa xuân sang

Gió ơi cội nguồn

 

Từ ngàn năm xưa chia đều số mệnh

Người chết góc rừng người sống hào hoa

Rồi ngàn năm sau vuông tròn cách mệnh

Lầu tía dăm người ngàn nấm mộ hoang

Thời thái bình chó sủa đêm trăng

 

Ðịa ngục hai bên chia đều lo sợ

Người sống trên đời, người đáy mộ sâu

Một vùng thênh thang Niết bàn chưa rạng

Một cõi Thiên đàng Thần chết hào quang

Ðời khốn khó vầng trăng chờ người

 

  1. Chiều Xanh Bất Tận

 

Chiều mênh mang như một tiếng tơ đồng

vừa buông nơi hồn tôi

Ðàn nào nơi đây bay theo lời hát

Tiếng hát nào cho anh

Tiếng hát nào cho tôi

Ðâu cánh chim ngàn khơi

 

Chiều êm êm như một thoáng ân cần

vừa lăn trong đời ai

Ðường chiều nơi đây chưa thay mầu lá

Chiếc lá nào cho anh

Chiếc lá nào cho tôi

Ôi áng mây lẻ loi

 

Hàng dậu nghiêng nghiêng xanh trời cao rộng

Và tiếng hát thiên thu vỗ về

Ngàn dặm quan san xanh tờ thư mộng

Ôi tiếng lòng thương yêu tràn trề

 

Lòng sao thương như một miếng Thiên đường

vừa rơi lịm ngọt trong lòng tôi

Lòng người nơi đây sao nhiều bão tố

Bão tố nào cho anh bão tố nào cho tôi

Tội mảnh thiên đường rơi

 

Lòng nghe thương đôi giọt nước qua cầu

dìu nhau đi qua những ngày sau

Ngày sau anh ơi bao nhiêu điều ước

Ước muốn lòng chung đôi

Ước muốn đời chung đôi

Sao vất vả tình ơi

 

  1. Bóc Bài Thơ Nhiệm Mầu

Sáng sáng anh thương em

Có con chim vườn sau

Sáng sáng anh thương em

Có con chim tìm sâu

Rộn ràng kêu nhau

An lành sương khói vừa tan

Hương hoa nội cỏ còn vương quanh giường

 

Thầm thì em yêu anh

Lá lay trong vườn trăng

Ngập ngừng làn hương em

Mới len qua lòng anh

Ngọt ngào yêu anh

Trăng vàng chăn gối nghỉ ngơi

Hương thơm ngực mới lại tuôn suối nguồn

 

Năm mươi năm thương nhau

Thơ sầu chưa kịp đọng

Bóc bài thơ nhiệm mầu

Mặc chuông chùa vọng động

  1. Cười To Trăm tiếng

 

Chiều làng nhàng

chim chở nắng vàng

cho con người vui

Chiều không tiền

bướm áo cánh tiên

người mượn đi chơi

 

Ra đầu đường cười to trăm tiếng

yêu đời mình chẳng cần kinh thư

theo giòng đời chẳng cần đeo kiếng

nhìn cuộc sống đã nư

 

Chiều thanh bình có nhiều mây đậu

thả mộng lành xúi vượt biên cương

Chiều trung bình có trời rộng lượng

che màn sớm cho người yêu nhau

 

Tối chung tình mỗi tối mỗi lạ

Ôm nguyệt mình cuội ghẹo lôi thôi

Rồi sáng tới chuông reo hối hả

Xuống cuộc đời mang đủ hương đôi

 

  1. Như Giòng Sông Xứ Việt

 

Nước mắt rơi từ khi giòng sông ra đời

đời nghe lá sinh sôi sinh sôi

Giòng sữa mẹ bao dong

Ðường cày nào long đong

như giòng sông xứ Việt

nợ nước trả quanh năm

 

Nước mắt rơi từ khi giòng sông xa người

người theo lá đơn côi đơn côi

Tình nồng tình rồi thôi

Tình buồn tình đành thôi

như giòng sông xứ Việt

nức nở chuyện nổi trôi

 

Ôi giòng sông loài người

chảy từ lòng rất thương

Ôi giòng sông tình cờ

chảy bởi lòng biết thương

Ơi giòng sông Hồng Hà

chảy từ miền máu xương

Ơi Cửu Long hiền hoà

nuôi xứ Việt tang thương

 

Nước mắt rơi từ khi giòng sông xa trời

trời theo áng mây trôi mây trôi

Kinh kệ nẻo mênh mông

Kiếm gãy lưỡõi long cong

Ôi giòng sông xứ Việt

bận bịu Ðạo, Hiếu, Trung

 

Nước mắt rơi từ khi giòng sông chây lười

lười như đá đầu non cuối non

nằm học lẽ rêu rong

khoác áo xống hư không

như giòng sông xứ Việt

mỏi mệt chuyện long nhong

 

Bergen 28. 07. 02

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Văn Thà:

Tên thiệt là Nguyễn Văn Thực, sinh ngày 16, tháng Chạp, năm Giáp Ngọ (9. 1. 55), trên một chiếc thuyền chở cam, đầu nguồn sông Gianh nhiều trăng. Con thứ tư của một gia đình 10 người con, 6 gái 4 trai. Ðược bồng vào Nam, 1955, (chỉ còn một tháng nữa là đóng cửa giới tuyến). Nhà nghèo, nên chỉ mình Thà được đi học, vì là con trai trưởng và, theo lời cha xứ Cao Vĩnh Phan, là thằng thông minh. Ðược cho đi tu học dòng Công giáo, 1966 – 1979. Học triết học ở nhà dòng;  và đại học Văn Khoa Sài Gòn, 1973 – 1975, (chưa tốt nghiệp). Tù vì vượt biên ở Hàm Tân, 1979 – 1981. Vượt biên và định cư ở Na Uy, 1989. Học chữ Nhật và tốt nghiệp tại đại học Oslo, 1995. Ðọc hiểu chữ Hán, và một số ngôn ngữ chính của châu Âu…. Ðang làm công nhân bưu điện ở Oslo.

 

Ðã ra:

– Truyện dịch Sao Chúa Mãi Im (Trầm Mặc, truyện dài của Viễn Ðằng Chu Tác, Nhật Bản), 1999.

– Truyện dịch Bên Giòng Sông Hằng (Thâm Hà, cùng tác giả), 2001.

– Tuyển tập truyện ngắn Người Thích Nhìn Vú, 2003.

Sẽ ra:

– Tuyển tập truyện ngắn Nhật Bản.

– Thơ Nguyễn Văn Thực

– Ðĩa CD  Ca khúc Nguyễn Văn Thực

 

 

 

Bìa sau

 

 

“Ðọc truyện NTNV tôi thấy rất lạ và độc đáo. Thật ra cách viết của ông chỉ mới với cái nhìn quá cổ điển và nề nếp, nhưng không mới với trào lưu văn học đương đại.” – Lê Thị Thu Ba, TK21, số 145.

 

“Lâu nay tôi để ý phần văn nghệ của tạp chí (TK21) bắt đầu đa giọng. Với sự xuất hiện của các tác giả như Nguyễn Văn Thà. Chưa được đọc nhiều, nhưng có thể nói đây là tác giả sẽ được đón đọc.” – Ðỗ Quang Nghĩa – Lê Minh Hà, TK21, số 157.

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this:
search previous next tag category expand menu location phone mail time cart zoom edit close